Trump, Nobel Hòa bình và câu chuyện “muốn là phải có”
Nếu trên đời này có một người mà đã muốn thứ gì thì sẽ tìm mọi cách để có cho bằng được, người đó rất có thể là Donald Trump. Từ bất động sản, truyền hình thực tế, Nhà Trắng… cho tới Giải Nobel Hòa bình – Trump đều từng để mắt tới.
Và câu chuyện về Nobel Hòa bình 2025 là một ví dụ vừa nghiêm túc, vừa… khá buồn cười, nhưng lại cực kỳ đáng suy ngẫm.
Khi Trump “rất muốn” Nobel Hòa bình
Dưới thời là Tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ, Trump không giấu giếm việc ông… hơi ghen tị với những người từng đoạt Nobel Hòa bình. Ông từng nói đại ý rằng: “Tôi làm được nhiều việc hòa bình hơn khối người đoạt giải, nhưng chẳng ai trao cho tôi.”
Nobel Hòa bình, với Trump, không chỉ là một tấm huy chương. Nó là một dấu xác nhận lịch sử: rằng ông không chỉ là một chính trị gia ồn ào, mà còn là “người mang lại hòa bình cho thế giới”.
Và thế là Trump bắt đầu… làm những việc mà ông tin là rất Nobel.
Những hành động “rất Nobel” theo góc nhìn của Trump
1. Nhúng tay vào chuyện Nga – Ukraine
Trump chọn cách tiếp cận quen thuộc: nói chuyện trực tiếp, bắt tay, ngồi vào bàn đàm phán. Ông tin rằng nói chuyện được với cả hai bên đã là một thành tích hòa bình rồi.
Hiệu quả đến đâu thì còn tranh cãi, nhưng trong đầu Trump, đây rõ ràng là một “điểm cộng Nobel”.
2. Can dự vào các điểm nóng khác trên thế giới
Từ Đông Nam Á cho tới những khu vực ít được chú ý hơn, Trump và chính quyền của ông luôn sẵn sàng tuyên bố: “Chúng tôi đã giúp giảm căng thẳng ở đây, tránh xung đột ở kia.”
Có thể không phải lúc nào cũng có thỏa thuận ký kết long trọng, nhưng Trump rất thích cảm giác mình là người dàn xếp.
3. Triết lý “muốn hòa bình thì phải… cứng”
Trump không tin vào hòa bình kiểu mềm mỏng. Ông tin rằng muốn không có chiến tranh thì phải đủ mạnh để người khác không dám gây chiến.
Cách nghĩ này khiến nhiều người nhăn mặt, nhưng Trump thì thấy rất logic. Và tất nhiên, trong đầu ông: “Cái này mà không Nobel thì là gì?”
Nhưng Nobel 2025 lại gọi tên… người khác
Đến tháng công bố giải, Trump không được gọi tên. Thay vào đó, Giải Nobel Hòa bình 2025 thuộc về María Corina Machado – một cái tên không hề liên quan đến Trump, nhưng lại rất “đúng chuẩn Nobel”.
Trump chỉ trích Na-uy vì không đạt giải Nobel Hoà Bình
Trump thì sao? Ông… không vui lắm. Nhưng Trump là Trump — ông không phải kiểu người dễ bỏ cuộc.
Tháng 1/2026: Khi thế giới “há hốc mồm”
Bước sang năm 2026, chính quyền Mỹ gây sốc khi thực hiện chiến dịch thâm nhập vào Venezuela và bắt giữ tổng thống đương nhiệm của nước này.
Đây là kiểu sự kiện mà đọc báo đến đoạn đó, ai cũng phải dừng lại vài giây để kiểm tra xem mình có đọc nhầm không.
Một quốc gia xâm nhập lãnh thổ quốc gia khác và bắt người đứng đầu nhà nước? Nghe không giống… Nobel cho lắm. Nhưng lịch sử thì vốn chẳng bao giờ đi theo sách giáo khoa.
Khoảnh khắc “Nobel phiên bản Trump”
Và rồi, giữa tháng 1/2026, một cảnh tượng gần như… điện ảnh xảy ra.
María Corina Machado – người vừa đoạt Nobel Hòa bình – bước vào Nhà Trắng và trao huy chương Nobel của bà cho Donald Trump.
Ông Trump nói ‘rất vinh dự’ khi được tặng huy chương Nobel Hòa
Trump nhận lấy, cười tươi. Rất Trump.
👉 Trump cuối cùng cũng có Nobel trong tay. Theo cách của ông.
Câu chuyện vui, bài học thật
Nhìn lại toàn bộ câu chuyện, người ta có thể tranh cãi đúng – sai, hợp lý – vô lý. Nhưng nếu gạt chính trị sang một bên, đây là một ví dụ sống động cho một bài học rất đời:
Nếu bạn thực sự muốn một thứ gì đó, thì có nhiều cách để đạt được nó, điều kiện cần là bạn phải kiên trì.
Kiên trì là điều kiện cần để thành công
Trump muốn Nobel. Ông không được trao theo con đường chính thống. Nhưng ông không bỏ cuộc trong việc tìm kiếm sự công nhận.
Và cuối cùng, ông có được một “phiên bản Nobel” — không hoàn hảo, không đúng luật, nhưng đúng với tinh thần Trump.
Trong cuộc sống cũng vậy:
Không phải lúc nào bạn cũng đạt được thứ mình muốn theo cách đẹp nhất
Nhưng nếu bạn đủ kiên trì, đủ lì, đủ tin rằng mình xứng đáng
Bạn sẽ tìm ra một con đường khác
Có thể không giống người khác. Có thể không đúng chuẩn. Nhưng là con đường của bạn.